Tâm sự
TIN MỚI
  • Apple đang thử nghiệm iPhone 5 với màn hình 3.95 inch
  • Đại lộ hiện đại nhất TP HCM hư hỏng nặng
  • Chuyển tải lời hứa thương hiệu
  • VFF loại cầu thủ Việt kiều, HLV Mai Đức Chung bức xúc
  • Nhật ký cho con ngủ riêng
  • TBN gọi Torres: Canh bạc của Del Bosque
  • Hành hung nhà báo VOV 'không phải do anh em cố ý'!
  • GAS tăng trần, 2 sàn cùng giảm nhẹ
  • Bị cảnh sát "sờ gáy" vì đi vệ sinh quá ầm ĩ
  • Phụ huynh Trung Quốc ùn ùn kéo đến trường thi chờ con

Cánh đồng vàng thơm ngát

Thứ hai, 03-10-2011, 2:49 PM - Nguồn: DLVN
www.luocbao.com _ Tôi trở về nhà vào một chiều nắng sóng sánh, khi những thảm lúa trên cánh đồng quê gọi chim én về. Ngửa mặt lên bầu trời xanh thẳm thấy ngợp những cánh diều no gió.
 



Những đứa nhỏ chăn trâu ríu rít: “Chị về… rồi… rồi...! chúng mày ơi...”

 

Xa xa, bố gánh lúa trên vai mồ hôi từng giọt. Đi giữa màu vàng của lúa, bố như nhọc nhằn gánh cả cánh đồng mà nụ cười vẫn rạng rỡ. Bất chợt vứt cả hành lý, hai tay đứng lên nhảy múa, tôi gọi to:

 

- Bố...! Con đã về!

 

Đứng ở triền đê vẫn thấy bố đưa tay lên gạt nước mắt. Cả cánh đồng vàng ươm cứ đung đưa reo hò dưới nắng. Mùi lúa chín ngọt ngào thoang thoảng, thấy lòng nhẹ nhàng phơi phới.

 

Không biết vì sao mỗi vụ mùa quê tôi nắng lại vàng đến thế, cứ như được rắc một lớp mật ong, vừa vàng, vừa ngọt đượm. Từng hạt lúa no căng, vàng óng im lìm dưới nắng. Dường như có một sức mạnh kéo cả bông rủ xuống cứ nhè nhè đung đưa theo từng đợt gió.

 

Mùa gặt thường gợi cho tôi nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào ấu thơ cùng tụi trẻ con trong xóm đi bắt muồm muỗm béo ngậy về nướng ăn no say mà vẫn cứ thèm mãi không thôi. Mỗi lần bắt được vài con, tôi thường nướng và mang cho bố mẹ trước chứ không ăn một mình như những đứa khác. Lúc ấy mẹ lại ôm tôi vào lòng xuýt xoa khen. Quả thật không còn gì vui hơn!

 

Những buổi trưa được giao nhiệm vụ trông thóc, tôi cứ lừa lúc bố mẹ nghỉ trưa trốn đi nhặt muồm muỗm. Để rồi, những cơn mưa về bất chợt xoay xở không nổi. Khi về nhà đã thấy thóc ướt đầm. Mẹ hối hả dậy, tóc dài chấm gót chưa kịp túm lại ướt đầm đìa cùng mẻ thóc... Với mẹ, từng hạt thóc có ý nghĩa mãnh liệt hơn giá trị vật chất. Không biết đã qua bao nhiêu mùa gặt, mẹ không được chợp mắt về trưa nữa?

 

Mùa gặt, trên các ngả đường rơm rải đầy. Bước trên con đường nào tôi cũng có cảm giác có cái gì đó ran rát cọ vào đôi bàn chân. Nhưng mùi rơm thì thật dễ chịu, cứ nhẹ nhàng, quyến luyến mãi không thôi. Nếu ai sinh ra và lớn lên ở những miền quê trải đầy rơm thì chắc chắn không bao giờ quên nổi thứ mùi hương dịu ngọt ấy.

 

Mỗi mùa gặt, loa phát thanh quê tôi lại hoạt động sớm hơn và nghỉ ngơi muộn hơn. Những bài hát ngợi ca cánh đồng, ngợi ca bông lúa vàng được phát đi phát lại qua mỗi mùa. Nghe mãi, nghe mãi mà không sao chán nổi.

 

Trải qua bao nắng mưa, bao biến cố của cuộc  đời, cánh đồng vàng quê tôi vẫn trải dài bất tận. Nhiều lần bước qua những mảnh đất khác, tôi cứ ngỡ cánh đồng quê mình đã trải đến tận đó, cũng sóng sánh và ngạt ngào hương thơm.

 

 

Kim Oanh

Tin liên quan
  • Bị điện giật chết tại chỗ vì cứu bò
  • Nữ trung tá Mỹ gốc Việt tìm về với cội nguồn
  • Tướng Giáp - Yêu tha thiết điệu hò khoan đất mẹ
  • Bỏ đồng ruộng để "đeo" theo casino
  • Ngọt ngào hương lúa mới
TIN CÙNG CHỦ ĐỀ
  • Chồng có con riêng với người cũ Tin mới
  • Chỉ tại nhà có máy lạnh Tin mới
  • Ngô Quang Hải: "Tôi đã nghĩ đến việc từ bỏ làm phim..." Tin mới
  • Chồng chưa cưới bắt em đi khám trinh Tin mới
  • Nữ sinh dìm chết bạn: Bất ngờ kết quả khám nghiệm tử thi Tin mới
  • Giá ngày ấy tôi đừng "ép" em!
  • Dằn vặt vì từng bỏ thai
  • Làm "phở" cho hai sếp
  • Hãy luôn tin tưởng ở bản thân
  • Chiếc quạt mo của bà
Quan tâm nhất