Lời khai rợn người giết Roszsa Toth
Sau những lời thú nhận dài về hành vi giết Elizabeth Stevens, Paul Denyer tiếp tục được yêu cầu kể những tình tiết về cái chết của Roszsa Toth.
Bình tĩnh kể với giọng rất chậm dãi, Denyer nói y cũng áp sát nạn nhân từ phía sau khi phát hiện cô này đi bộ gần ga Seaford. Với đôi tay khỏe mạnh và một con dao vờ làm súng, Denyer nhanh chóng bắt Toth phải làm theo ý mình. Tuy nhiên, Toth tỏ ra thông minh và cũng đầy mánh khóe. Có lẽ vì thế mà cô 2 lần chạy trốn khỏi sự truy bắt được Denyer. Toth có lẽ là nạn nhân cứng đầu nhất, khiến cho y gặp nhiều khó khăn nhất. Khi bắt được cô này quay lại, Denyer kéo Toth vào công viên rồi hạ sát.
Nạn nhân xấu số Debbie Fream

4 nạn nhân nữ xấu số, trong đó có Debbie Fream.
Câu chuyện dài hơn là có lẽ là tình tiết hạ gục Debbie Fream. Tiếp tục lang thang trên hành trình vô định, Denyer bắt gặp Fream đi vào một quán bar nhỏ ở góc phố.
Rút kinh nghiệm từ những lần trước, Denyer chờ cho Fream bước ra khỏi quán rồi nổ xe ô tô mới ra tay. Có lẽ y biết tiếng xe nổ to sẽ át được tiếng kêu thét, giãy giụa của nạn nhân. Sau khi tấn công từ phía sau, y dọa Fream: “Ngậm miệng lại hoắc tao sẽ bắn thủng đầu”.
Vẫn khẩu súng giả đó, y ép nạn nhân lên xe rồi điều khiển cho Fream tự lái xe tới nơi cần thiết. Cũng như những vụ án trước, Fream và Denyer vốn chẳng quen biết nhau. Thậm chí trong đầu của tên sát nhân chưa bao giờ có hình ảnh nào dù là quen quen về nạn nhân.
Đối mặt với một tên hung thủ quá hung hãn, Debbie Fream chỉ còn biết lắng nghe lời hắn. Một lát sau khi xe tiến tới gần khu vực có cây cối, Denyer yêu cầu xe đỗ lại. Vẫn giọng nói hung hãn, Denyer rút trong túi ra một sợi dây lõi cứng: “Có nhìn thấy gì đây không?”. Vừa dứt lời, y quấn chặt sợi dây quanh cổ nạn nhân rồi siết mạnh. Mặc cho Fream giãy giụa, ú ớ thảm thiết, Denyer vẫn mạnh tay siết. Cô gái trẻ cựa quậy chừng 5 phút rồi lịm đi, có lẽ Fream đã chết từ lúc đó.

Sợ dây siết cổ nạn nhân.
Nghĩ nạn nhân vẫn chưa chết hẳn, Denyer cẩn thận rút dao đâm liên tiếp nhiều nhát vào ngực và cổ rồi kết liễu bằng một nhát dao vào bụng.
Nói với các thám tử, Denyer lạnh lùng cho biết: “Sau khi bị đâm vào cổ, tôi vẫn thấy hơi thở của Fream. Nó chẳng khác nào khi tôi làm với Elizabeth cả”. Khi được hỏi tại sao lại ra tay man rợ đến thế, Denyer đáp: “Cô ta phản kháng rất mạnh mẽ, thậm chí còn đạp mạnh vào tôi. Chính điều ấy khiến tôi bực bội và ra tay mạnh hơn”.
Khi các thám tử yêu cầu kể chi tiết sự việc ra, Denyer cũng đồng ý: “Tôi nhấc bổng cô ta lên rồi đâm thẳng vào vùng bụng. Tôi chỉ muốn xem ngực cô ta to như thế nào”.
Sau khi hả hê vì Debbie Fream đã chết, y kéo xác nạn nhân vào lùm cây rồi phủ kín bằng lá. Phải mất khoảng 5 phút, hung thủ mới tìm lại được con dao gây án vì trong lúc kéo Fream, y để rơi nó.
Nhét dao vào túi rồi lên xe về nhà, Denyer tỏ ra rất phấn khích. Lộ liễu hơn nữa, sáng hôm sau Debbie Fream còn quay lại hiện trường chỗ xe nạn nhân để lấy đi ví và 2 thùng sữa, trứng, socola và thuốc lá. Trong ví của Fream lúc đó chỉ có một tờ ngân phiếu 20 đôla.
Tưởng chừng lấy đi sữa, trứng và socola để ăn nhưng hóa ra y mang nó ra sông đổ hết xuống rồi mang vỏ ra đốt vì nghĩ đây có thể là bằng chứng chống lại mình khi bị điều tra. Để chắc chắn hơn nữa, Denyer còn đốt ví của Fream gần vị trí mà y giết Natalie Russell sau này. Con dao gây án và đồ đạc cá nhân y mang về giấu dưới đống quần áo bẩn trong căn hộ riêng.
“Tại sao anh lại giết cô ấy như thế?”, thám tử hỏi.
Denyer trả lời với thái độ lạnh lùng: “Tôi nói rồi tôi giết Fream cũng là tình cờ, vì cô ta không may và vì tôi chợt muốn như thế”.
Cuộc chất vất Paul Denyer kéo dài suốt đêm thứ 7 kéo dài tới đầu giờ sáng chủ nhật mới dừng lại. Điều đọng lại cho trong các thám tử là cảm giác ghê rợn với hành vi mà Denyer gây ra.
Ngày tiếp theo chắc chắn sẽ còn nhiều bất ngờ xảy ra nữa khi Denyer khai nhận hành vi giết Natalie Russell.